Bài Giảng

Bài Giảng (51)

Chúa Nhật Kính Chúa Kitô Vua chính là sự kết thúc của Năm Phụng Vụ và cũng là đỉnh điểm của Năm Thánh Lòng Thương Xót này.

Ơn gọi của các Tông Đồ xuất hiện tại đồng bằng với cụm từ “lên đường”, để gặp gỡ đám đông dân chúng, mà – như bản văn Tin Mừng nói – họ đang bị “quấy nhiễu” (xc. Lc 6,18).

Chúng ta luôn luôn bị xô đẩy bởi sự tò mò: Người ta muốn có được kinh nghiệm về cái Khi Nào, và muốn nhận được những dấu hiệu.

Anh chị em thân mến, hôm nay chúng ta cử hành Năm Thánh Lòng Thương Xót dành cho và cùng với những tù nhân anh chị em. Và chúng ta cảm thấy rằng, thật là cần thiết phải bàn bạc với nhau về sự diễn tả này của Tình Yêu Thiên Chúa, của Lòng Thương Xót.

Con đường về nhà Cha khởi đi đối với mỗi người chúng ta ngay từ ngày đâu tiên chúng ta mở mắt ra cho ánh sáng và, qua Phép Rửa, trước ân sủng. Một giai đoạn quan trọng của con đường này đối với chúng ta là các linh mục và Giám Mục

Các mối phúc chính là nét đặc trưng của Chúa Giêsu, và vì thế, chúng cũng chính là nét đặc trưng của các Kitô hữu. Trong số tất cả những mối phúc ấy, Cha muốn nhấn mạnh tới một mối: “Phúc thay ai hiền lành [πραεĩς]” (Mt 5,5).

Là người Công Giáo và Tin Lành Luther, chúng ta đã thực hiện một hành trình hòa giải chung. Giờ đây, trong bối cảnh của việc kỷ niệm công cuộc Cải Cách vào năm 1517, chúng ta có thêm một cơ hội mới để chấp nhận con đường chung, một con đường đã hình thành trong vòng 50 năm qua trong công cuộc đối thoại đại kết giữa Liên Đoàn Luther Thế Giới và Giáo Hội Công Giáo.

Trong trình thuật về Moses có một sứ điệp quan trọng: Sứ mạng cầu nguyện đòi hỏi người ta phải hỗ trợ lẫn nhau.

Có thể nói lời cám ơn và trao đi lời ca khen trước điều mà Thiên Chúa thực hiện cho chúng ta – thật quan trọng biết chừng nào! Và ở đây chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta có khả năng cám ơn không?

Trong buổi canh thức này, cùng với Đức Maria, một lần nữa chúng ta lại bước vào trong những khoảnh khắc có tính căn bản của cuộc đời Chúa Giêsu.

Page 1 of 4